Nhận biết cảm xúc
Bạn biết rõ mình đang ở đâu
Điểm mạnh nhất của bạn là biết chính xác mình đang cảm thấy gì và vì sao. Đây là khâu nền của ba khâu còn lại — người không gọi được tên cảm xúc của mình thì cũng khó điều tiết nó. Bạn nhận ra sớm khi tâm trạng đổi chiều, và thường phân biệt được đâu là phản ứng với chuyện trước mắt, đâu là dư âm của chuyện khác.
Bạn mạnh ở
- Gọi tên được cảm xúc thay vì chỉ thấy khó chịu chung chung
- Nhận ra sớm khi mình bắt đầu xuống
- Biết những tình huống nào là điểm yếu của mình
- Ít khi trút nhầm cảm xúc lên người không liên quan
Cần để ý
- Hiểu rõ cảm xúc không tự động đồng nghĩa với điều tiết được nó
- Dễ dừng ở việc phân tích cảm xúc thay vì làm gì với nó
- Có thể mong người khác cũng tự hiểu mình như bạn hiểu mình
Áp dụng thế nào
Khâu tiếp theo đáng đầu tư là điều tiết. Bạn đã có nguyên liệu tốt nhất cho nó — biết mình đang ở đâu — nên bước kế tiếp là thêm một khoảng dừng giữa lúc nhận ra và lúc hành động. Thử đặt cho mình một câu hỏi cố định khi thấy cảm xúc lên: 'mình muốn kết quả gì sau mười phút nữa?'
Khi căng thẳng
Khi căng, người mạnh ở khâu này có xu hướng quan sát cảm xúc của mình rất kỹ mà vẫn để nó dẫn dắt. Nhận ra không phải là xử lý — hai việc khác nhau.
Còn bạn thì sao?
Làm bài để xem kết quả của chính mình.
Làm bài để biết kết quả của bạnCác kết quả khác
Đây là bài tự đánh giá, nên nó đo cái bạn nghĩ về mình chứ không đo hành vi thực tế của bạn. Đó là hạn chế thật và không nhỏ: người kém nhất ở một kỹ năng thường cũng là người khó tự nhận ra nhất. Nếu có thể, hãy hỏi thêm một người thân thiết xem họ thấy sao — chênh lệch giữa hai câu trả lời thường là phần đáng giá nhất.